Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

những ngày đầu chụp ảnh.

     
        Tính đến thời điểm này đã ngót nghét tầm 1 năm và 2 tháng kể từ lúc mình bắt đầu được cầm trên tay một chiếc máy ảnh DSLR. Không từ gì diễn tả được khi ấy mình đã hạnh phúc đến nhường nào, bởi trước đó đối với mình thì nó vốn là thứ quá xa xỉ, đắt tiền so với điều kiện của gia đình. Những tưởng chỉ có thể ngậm ngùi mà chảy nước miếng thèm thuồng trong vô vọng thôi, bỗng may mắn thay (cái này chắc do ăn ở tốt với hay cầu nguyện nè hehe) có người cô mình ở bên nước ngoài, có quen một ông hàng xóm già với chiếc máy ảnh cơ mà con ổng mua tặng, nhưng khổ nỗi ổng không biết sử dụng và cũng chả buồn tìm hiểu để sử dụng. Biết mình cũng ao ước có một cái máy như thế nên cô mình đã lân la tìm cách dùng mưu tính kế dỗ ngọt để ổng bán lại nó với giá không quá đắt (vì gia cảnh ổng cũng giàu nên thôi coi sự việc theo khía cạnh như tình làng nghĩa xóm giúp nhau để không thấy tội lỗi đi vậy hihi). Ngay thời điểm đó bà nội chuẩn bị về nước sau chuyến du lịch Mỹ, sẵn tiện cầm máy về cho mình. Đêm đón mọi người ở sân bay hình như cũng tầm 1 giờ sáng gì lận, vì quá háo hức được gặp em í nên mình đã không ngần ngại thức khuya rồi lết xác ra sân bay theo. Đến lúc cầm được nó trong tay mình cảm giác như cuộc đời vừa giở sang một trang mới, hí hí.
          Thời gian đầu mình thích ghê lắm, hầu như đụng gì cũng chụp. Từ đường phố, chân dung, hoa lá hẹ, đến những thứ nhỏ nhắn xinh xinh. Nhìn vào từng khung ảnh được captured mà lòng xốn xang hạnh phúc, mình cũng cảm thấy yêu đời và phấn chấn hơn khi còn rất nhiều khoảng khắc đẹp đẽ mà mình luôn muốn tìm đến và lưu giữ lấy chúng, cảm giác bản thân như có phép màu trong tay có thể bắt lấy những thứ đáng nhớ trong cuộc sống này.
         
             Một trong những niềm vui tủn mủn của một đứa con gái mười sáu trong mình chỉ có thế. Và những dòng phía trên không nhằm mục đích vĩ mô gì cả, chỉ là muốn ghi chép để sau này có thể đọc lại chúng rồi cười khỉnh mình đã từng ngớ ngẩn ra làm sao. Thoi kệ, những thứ vụn vặt mang những giá trị vụn vặt đáng eo.

Những tấm ảnh đầu tiên mình chụp.

Thăm trại dưỡng lão ở Bến Tre. 






ở sân bay.


 một trang trong bst lá của mình. :">


tính giở tủ lạnh ra kiếm gì đó ăn, cũng chụp. công nhận hồi đó mình rảnh thật.


phia ngủ hem được, cũng chụp. :)) 


tấm ảnh đầu tiên chụp mẹ, ngay lúc đang nói chuyện đt với cái cô mình vừa kể ở trên luôn. 
''Nó thích cái máy lắm D, chị đang ngồi nói chuyện đt với em mà nó cũng chụp nè" :">


 lúc này trưa thứ 7 đang ngồi chờ bác xe ôm đến đón.

hôm lẻn lên sân thường trường ĐHKHTN  chỉ để uống nước mía và hóng gió.



5 khaihuyen: những ngày đầu chụp ảnh.               Tính đến thời điểm này đã ngót nghét tầm 1 năm và 2 tháng kể từ lúc mình bắt đầu được cầm trên tay một chiếc máy ảnh DSLR. Kh...

2 nhận xét:

  1. làm nhớ hồi mới cầm máy ghê í. hồi đó c chụp bằng đt cùi mía mà toàn up lên flickr này nọ,ảnh không được đẹp như mấy tấm của em đâu :")) đợi em thi xong có gì tụi mình đi cafe chụp choẹt hen

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cơ mà xem lại những tấm đầu tiên mình chụp thích thật chứ chị nhỉ, giống như sống lại một vùng ký ức ấy, hehe. dạ nếu được, em cũng mong vậy. :')

      Xóa

< >