Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

chủ nhật ở bảo tàng

          
           Đỉnh điểm của việc quá chán chường bởi nhiều thứ gộp lại là tâm não bị kích động làm một thứ gì đó không được bình thường..
       Nói chứ hôm ấy mình vào xem triễn lãm, ngay sát hôm cuối rồi nên cũng không muốn bỏ lỡ, đây cũng là lần đầu tiên được đi xem một triễn lãm nghệ thuật gì đó, yay. Vậy là lại thêm một gạch đầu dòng trong danh sách Những điều cần làm đã được thực hiện. Lần thứ 3 mình đặt chân lại đến nơi đây, và cũng là khi mình có cơ hội được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó kỹ càng hơn (tại vì 2 lần trước chủ yếu xem tranh, không quan tâm lắm kiến trúc này kia các thứ, hehe.) 
         Ăn mặc gì đó khác thường ngày một chút, chụp ảnh gì đó nhiều nhiều vào một chút (có mặt mình ở trỏng hơn một chút, mặc dù bình thường chỉ thích đứng sau ống kia thôi), tạo mọi thứ thành kỷ niệm đáng yêu một chút, biến ngày hôm đó thành đáng nhớ một chút, trở nên yêu đời hơn một chút. Đảm bảo cho dù có đang nhiễu sự cách mấy, cũng lòi ra được tí nano mét niềm vui để mà bám víu lấy. Vậy đi thôi. 

chỉ giả bộ xúng xính nữ tánh vậy thôi 
chứ cả tỉ năm rồi thiếu nữ mới dám lôi váy ra mặc..

 ngay lúc mình nhón chân lên thì lại chụp không kịp,
chụp trớt quớt à chời ơi tui buồn 5 giây




lẽ ra không nên up tấm này nhưng mà..














mình cực thích tầng trệt của khu hai, trông cứ như đang bước vào cung điện của Pháp vậy í, mọi thứ thật đẹp (ngoại trừ con điên trong hình ra)


    Ôi những ngày tháng còn có thể rong ruổi làm những việc mình thích không màng dù đó là giữa trưa oi bức hay chiều tà mây tan. Chỉ biết cố gắng trân trọng và sống sao cho đáng những năm tháng tuổi trẻ còn vương đầy nơi đây. Ở cái chốn Sài Thành này, nơi mình chắt chiu biết bao kỷ niệm gắn liền với từng khuôn mặt, từng ngõ phố, từng con đường, từng lối về, từng chốn dung thân ẩn náu của tâm hồn những khi u sầu dần tỏ, và con tim an yên lại kịp trở về khi những nỗi lòng trĩu nặng đã được Sài Gòn vội vỗ về và ủi an.
5 khaihuyen: chủ nhật ở bảo tàng                       Đỉnh điểm của việc quá chán chường bởi nhiều thứ gộp lại là tâm não bị kích động làm một thứ gì đó không được bình ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

< >