Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

một chút gì đó.

               ( Đây là bài post đầu tiên được viết vào 11 giờ 17 phút tối chủ nhật ẩm ương. )
         
       Lẽ ra những thứ đầu tiên nên được chăm chút vào những chủ đề gì đó thật ấn tượng, nhưng ngặt nỗi đời cô lựu của nữ sinh mười hai dạo gần đây chỉ toàn thi cử với kiểm tra, thành thử ra không thể nghĩ được gì hay ho hơn để gõ vào cái khung trắng trống hơ trống hoác này. Nó trống rỗng như chính tâm trạng của mình và đang cần lắm chút gì đó để khỏa lấp vào vùng mênh mông ấy, một xúc cảm vô định đến rợn ngợp. Kỳ thực mình có thể nằm dài ngước mặt lên nhìn chăm chăm vào trần nhà suốt nhiều tiếng đồng hồ mà không bị phân tâm, không một chút chung đụng bởi cảm giác u sầu hay hứng khởi, chỉ lọt thỏm vào thế giới quan của nhãn tròng do chính mình tự tạo ra thế thôi. Thời gian phóng nhanh như tên lửa, mang đi hết những dấu yêu hôm nao của tuổi trẻ mà mình còn chưa kịp ôm chầm lấy để chúng mặc nhiên đổ đầy những tích tựa huy hoàng xuống tâm hồn này. Còn 5 tháng, tức khoảng 150 ngày, tức 3600 giờ, tức 21600 phút, tức 12960000 giây, mình còn nơi đây, dưới mái trường trung học, là một đứa học sinh vô tư vô ưu không phải lăn tăn lo chuyện thế sự, chỉ có ăn bánh uống trà ngắm bình minh mỗi sáng nghe tiếng dế mỗi đêm thôi là đã quá đủ cho hạnh phúc mỗi ngày. Biết thế nhưng mình vẫn đang kẹt trong trạng thái lơ lửng vô ngần, một nửa muốn thời gian trôi thật nhanh để năm học này chóng qua để mình không còn phải gánh trên vai áp lực của việc học hành, nửa kia lại níu kéo từng phút từng giây những tháng năm học trò vấn vương bao hoài niệm. Mình là con người chất đầy sự mâu thuẫn và đối nghịch, mình vừa vui, mình vừa buồn, mình vừa muốn điều này, vừa lại mong điều khác. Đỉnh điểm cho những nghịch trái khi va chạm vào nhau là cảm xúc vô định lăm le ăn mòn từng ngách tế bào. Thôi thì dẹp sang tấc rồi đi ngủ một giấc, còn 2 tuần nữa là lại hết một học kỳ..
          
          ( Trưa thứ bảy lẽ ra phải ôn Toán nhưng do bản tính hay nhây và trì hoãn nên trong khi cầm máy ảnh xem lại đống ảnh cũ lại bị cám dỗ chụp thêm đống ảnh khác nên thôi post lên luôn cho cái khung này đỡ trống trải, hí. )

mẹ xem tấm này xong bảo sao miệng nhìn méo thếừ, chắc méo thật. coi như là tấm ảnh biểu hiện cho tấm trạng đang méo mó luôn đi vậy, hì hì.


 chắc tốt hơn hết là không bao giờ cười khi chụp ảnh vậy..










không hiểu sao cứ thích hất chùm tóc vô mặt như thế này ghê.

Đêm nay mình sẽ nghe Giang Trang xong ngủ thật say, nhất định.

5 khaihuyen: một chút gì đó.                ( Đây là bài post đầu tiên được viết vào 11 giờ 17 phút tối chủ nhật ẩm ương. )                  Lẽ ra những thứ đầu tiê...

2 nhận xét:

<